2 năm trước em sinh bé, do con đẻ non sức khỏe kém, ốm liên tục nên chồng em bảo.

"Thôi em xin nghỉ việc ở chăm con cho nó cứng cáp lên tí hãy đi làm. Chứ giờ thuê giúp việc trả lương quá tội, mình lại không yên tâm".

Nghe chồng, em quyết định ở nhà chăm con song càng về sau em mới càng nhận ra đó thật sự là quyết định quá sai lầm. Miệng lão giục em nghỉ việc, kinh tế để lão lo thế nhưng tháng nào đưa tiền cho vợ lão cũng cằn nhằn nói em ăn bám lão.

"Cô ăn tiêu kiểu gì mà hoang phí thế, tháng nào đưa 6 triệu cũng hết sạch chẳng để ra được đồng nào là sao".

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn sanook.com

Song tới hôm qua, mẹ đẻ em lên trên này khám bệnh. Lúc về nhìn ví mẹ còn đúng 50k, thương quá em mới vào tủ lấy 300k ra đưa thêm mua vé xe về. Đúng lúc mẹ con đang dùng dằng (mẹ em không chịu cầm) thì chồng em đi làm về. Nhìn thấy em cầm tiền giúi vào ví mẹ mặt lão sầm ngay lại rồi đi thẳng về phòng đóng cửa, cũng chẳng thèm hỏi han chào mẹ vợ 1 câu. Mẹ em biết ý nháy mắt để tiền lại.

"Thôi con, xe về tới cửa, mẹ bảo bố thanh toán cho người ta cũng được mà".

Mẹ em vội để 300k em đưa xuống mặt bàn rồi nhanh chóng xách túi chạy bấm thang máy. Nhìn mẹ khi ấy em thấy vừa thương vừa tội, đầu óc càng đang vẩn vơ nghĩ ngợi thì chồng từ trong đi ra ấn mạnh đầu em xuống bàn.

"Cô giỏi lắm, thì ra tôi vất vả kiếm tiền để cô mang hết về cho bố mẹ đẻ hả? Nay tôi tận mắt chứng kiến không lại bảo chồng đổ oan. Hóa ra trước giờ tôi nuôi ong tay áo à, cút ngay khỏi nhà này"

Cứ thế lão ném quần áo của mẹ con em ra cửa, thằng nhỏ thấy bố mẹ to tiếng sợ quá khóc lạc cả giọng. Thương con, em gạt nước mắt đứng lên đi thẳng.

Dỗ thằng bé nín, em bắt taxi cho nó về ngoại. Đêm ấy em mới nhắn tin cho lão.

"Anh xem lại danh sách chi tiêu gia đình mình trong suốt thời gian qua đi. Xem con số nó vượt gấp bao nhiêu lần lương của anh. Tháng nào con cũng vào viện ít thì 1 tuần, dài thì nửa tháng. 6 triệu anh đưa cho tôi có đủ 1 lần viện phí cho con không?".

Lão im lặng không 1 lời nhắn lại, nhưng em biết lão đang dán mặt nhìn màn hình điện thoại.

"Chắc anh đang băn khoăn tự hỏi, số tiền dư ra kia tôi kiếm đâu hả. Anh mở to mắt mà nhìn con số trong sổ tiết kiệm của tôi đi, xem nó có bằng chục năm lương của anh cộng lại không. Đấy, hàng tháng tôi lấy lãi ở sổ đó nuôi bố con anh đó".

Có chết lão cũng không ngờ rằng trước khi lấy lão em đã được bố hồi môn cho 1 mảnh đất sau nhà. Lúc nghỉ đẻ thiếu tiền em giao bán được hơn tỷ lấy tiền đỏ bỏ tiết kiệm lấy lãi tiêu hàng tháng. Thấy tính lão gia trưởng, ích kỷ nên em không cho biết, gọi là giữ nước phòng thân. Giờ ngẫm lại quyết định của em thật đúng là sáng suốt.

Nhắn xong tin, em tắt phụp máy ôm con ngủ ngon giấc. Đúng như dự đoán, sáng hôm sau lão lọ mọ tới gõ cửa mẹ em từ sớm.

"Anh sai rồi, hai mẹ con theo anh về được không?"

Mắt nhắm mắt mở nhìn lão khi ấy em chỉ thấy khinh bỉ, không cần nói nhiều em chỉ nhếch miệng cười khoái chí. Tất nhiên không bao giờ em quay lại với lão.

hình ảnh

Ảnh minh họa: Nguồn sanook.com