Sự việc đau lòng này cũng là lời cảnh tỉnh đến với tất cả bố mẹ và hàng triệu người trên thế giới. Đứa trẻ có thể chịu tổn thương lớn đến mức nào!
Vào năm 2022, tôi đã đọc một tin tức rất đau lòng.
Một cô bé 11 tuổi ở Biết Giới, Quý Châu, Trung Quốc khi mua đồ văn phòng phẩm đã bị cửa hàng nghi ngờ lấy đồ mà không thanh toán. Cửa hàng đã không xin phép cô bé mà lục túi xách rồi tự tiện giữ lại vở bài tập và bút viết của em.
Do trong cửa hàng khi ấy còn có khách, họ không giải quyết ngay chuyện của cô bé. Cô bé thấy cửa hàng lâu không xử lý, nên đã tự mình rời đi.
Sau khi cô bé rời đi, cửa hàng đã dán vở bài tập có thông tin của em lên cửa tiệm, kèm theo lời thông báo treo thưởng lớn và tìm người gấp.
Vì cửa hàng văn phòng phẩm nằm ngay cổng trường, nơi thường xuyên có học sinh ra vào, các bạn cùng lớp của cô bé đã nhanh chóng biết được vụ việc. Họ nghĩ cô bé là kẻ trộm, nên bắt đầu cô lập và làm ngơ em. Cô giáo chủ nhiệm cũng đã gọi điện thông báo cho phụ huynh về sự việc.
Cha em là người nhận tin. Tuy nhiên khi về đến nhà, ông thấy con gái đã ngủ rồi nên không nhắc lại chuyện đó và không hề biết rằng chỉ không lâu sau đó, một bi kịch đau đớn sẽ xảy ra với gia đình ông.
Ảnh minh họa
Buổi sáng của 3 ngày sau khi sự việc xảy ra, bé gái bị đổ oan - người những tưởng đã an vị ở trường vào giờ đó, lại chọn cách đi thang máy một mình lên tầng cao nhất của một tòa nhà trong khu vực và n.h.ả.y từ độ cao hơn 30 mét. Cuộc đời của cô bé vĩnh viễn dừng lại ở tuổi 11.
Chiếc bút bị nghi là ăn cắp chỉ có giá 3,6 nhân dân tệ (12 nghìn đồng). Thế nhưng một em bé đã ra đi mãi mãi chỉ vì 3,6 nhân dân tệ ấy. Thật sự quá đau lòng và buồn bã. Mỗi lần nghĩ lại về sự việc này, tôi lại cảm thấy vô cùng xót xa.
Tôi biết rằng trẻ em ở độ tuổi này rất coi trọng lòng tự trọng, rất nhạy cảm với những đánh giá từ người khác. Khi nghĩ về mọi đứa trẻ, tôi luôn đau đáu vào thời điểm chúng phải đối mặt với những tình huống tương tự, có thể là bị hiểu lầm, bị tổn thương, bị cô lập... thì chúng sẽ cảm thấy thế nào?
Là cha mẹ, chúng ta không thể kiểm soát những người mà con cái sẽ gặp, nhưng chúng ta có thể ưu tiên suy nghĩ về cách chúng ta có thể giúp con tránh được những hành động cực đoan khi chúng gặp phải khó khăn.
Sau khi vụ việc xảy ra, phản ứng đầu tiên của tôi là: Suốt 3 ngày trời, cô bé ấy phải chịu đựng bao nhiêu oan ức, sao em không chủ động kể với cha mẹ?
Nhiều đứa trẻ khi gặp khó khăn, lại không chọn kể ngay cho cha mẹ, có lẽ vì hai lý do:
- Không muốn chia sẻ
Ngày bé, mỗi đứa trẻ đều không giấu giếm gì với cha mẹ, lúc nào cũng quấn quýt bên cha mẹ, ríu rít kể hết mọi chuyện. Chúng kể về những gì nhìn thấy trên đường, những trò chơi ở trường mẫu giáo, món ăn ngon chúng được ăn...
Nhưng tại sao khi lớn lên, chúng lại dần dần không còn chuyện gì để nói với cha mẹ?
Có lẽ là vì mỗi lần chúng chia sẻ suy nghĩ với cha mẹ lại bị phủ nhận một cách vô lý: "Chuyện này có gì quan trọng đâu? Thời gian này nếu học bài thì tốt hơn; Đừng quan tâm đến lời người khác, lo học cho tốt đi".
Có lẽ là vì mỗi lần chúng mong muốn sự quan tâm, cuối cùng lại nhận được sự hờ hững, phớt lờ, thậm chí là trách móc: "Con chờ một chút không được à? Chuyện của con quan trọng vậy sao? Không thấy ba đang bận sao? Sao người ta không nói con mà lại nói người khác?".
Có lẽ là vì mỗi lần chúng muốn được an ủi, cuối cùng lại nhận được những lời dạy đời vô tận: "Ngã à? Mẹ đã bảo con đừng trèo cao rồi mà, đã bảo con đi đường phải nhìn trước nhìn sau, đừng luôn nhìn xung quanh..." .
Và dần dần, để tránh bị hiểu lầm, bị tổn thương, hoặc để tránh xung đột với cha mẹ, con cái bắt đầu chọn lọc những gì chia sẻ, chỉ nói những điều vui vẻ, không nói nỗi buồn, rồi dần dần không còn gì để nói, để chia sẻ.
- Không dám chia sẻ
Nếu con cái không có niềm tin vững chắc rằng cha mẹ là chỗ dựa duy nhất của chúng, thì rất nhiều chuyện, chúng sẽ không dám nói với cha mẹ.
Trên Zhihu có một câu trả lời nhận được nhiều lượt thích: "Khi còn nhỏ, tôi bị ngã mà không dám nói với cha mẹ, mất tiền cũng không dám nói, bị người khác b.ắt n.ạt cũng không dám nói, muốn gì cũng không dám nói với cha mẹ. Bởi vì nếu nói ra, không chỉ không nhận được sự an ủi, mà còn bị trách móc gấp đôi".
Một đứa trẻ thường xuyên bị chỉ trích, trách móc, thậm chí là phạt vì những chuyện nhỏ nhặt sẽ dần mất niềm tin vào cha mẹ, cảm thấy mình không quan trọng bằng thể diện của cha mẹ, một chiếc chăn, một tấm kính, thậm chí là một cây bút 3,6 nhân dân tệ.
Chúng thà chọn kết thúc cuộc sống của mình còn hơn là "cầu cứu" cha mẹ. Ai có thể hiểu được nỗi khổ trong lòng chúng?
Còn đau đớn hơn cả sự hiểu lầm và khó khăn từ bên ngoài là nỗi sợ bị cha mẹ trách móc.
Vì vậy, chúng ta thường than phiền rằng con cái không chia sẻ với mình, nhưng thực tế, con đã không ít lần mở lời, chỉ là chính chúng ta đã chặn lại những cơ hội đó bằng cách giao tiếp sai lầm, khiến con không dám nói ra và ngừng tìm kiếm sự giúp đỡ.
Thật lòng mà nói, trong những năm gần đây, tin tức về trẻ em tự kết thúc sự sống ngày càng xuất hiện nhiều. Nhiều người không muốn nhắc đến cái c.h.ế.t, thậm chí ngay cả khi giao tiếp với người lớn, huống chi là với trẻ con.
Trước đây, khi mọi người tránh nhắc đến vấn đề giới tính vì cho rằng đó là điều xấu hổ, thì cái c.h.ế.t cũng vậy, được coi là điềm xui, là điều kiêng kỵ không thể nhắc tới.
Tuy nhiên, sự tò mò của trẻ em rất mạnh mẽ, những vấn đề chưa rõ, bí ẩn, và không biết hậu quả ra sao, thì chúng càng muốn tìm tòi, thậm chí là... thử.
Nhiều đứa trẻ có nhận thức sai lầm về cái c.hết:
- T.ự s.át là sự giải thoát, có thể chấm dứt mọi phiền muộn;
- Người c.h.ế.t có thể sống lại;
- Nhảy từ tầng cao không nhất thiết sẽ c.h.ế.t...
Thay vì để trẻ tự mình "khám phá" cái c.h.ế.t khi chúng chưa hiểu hết, hoặc để chúng chìm đắm trong nỗi buồn sau khi chuyện không hay xảy ra, tốt hơn hết là chúng ta nên giáo dục về cái c.h.ế.t từ khi còn nhỏ để trẻ có thể có cái nhìn đúng và thẳng thắn về nó.